Đời sống tình dục phóng khoáng có đánh giá được nhân cách của một người?

29

Tôi có một anh bạn thân làm IT cho một công ty công nghệ, thu nhập vài nghìn đô, nhà cửa ô tô không thiếu thứ gì. Ngộ thay, cuộc sống anh cũng không thiếu những điều tiếng, xì xầm…

Những người hàng xóm quanh khu nhà anh thường luôn trưng ánh mắt dò xét mỗi khi anh dẫn một cô gái lạ về nhà hay qua đêm: “Đứa con gái thứ 5 trong tháng này rồi đấy”, “Thằng này nhìn thế mà cũng chẳng ra gì”. Cái lạ lùng là con người thường phán xét dựa trên những gì họ thấy, trong khi những điều hiển hiện trên bề mặt lại không bao giờ là bản chất ẩn sâu của vấn đề.

Người ta không bao giờ biết rằng anh đang bị giày vò trong một nỗi mất mát lớn, một vết thương lòng mãi chưa vượt qua được khi người con gái anh yêu từ thời sinh viên sắp sửa thành vợ anh, lại đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông vào 4 năm trước. Anh của ngày xưa tràn đầy yêu thương, thủy chung, son sắt. Anh của bây giờ chênh vênh, trống rỗng, phóng túng. Nhưng dù con người có dễ sa ngã đến đâu thì sự sa ngã đó chỉ mang tính tương đối về mặt thời gian và trong hệ tư tưởng của mỗi người. Việc anh chọn lối sống phóng khoáng như bây giờ, không có nghĩa anh đã và sẽ sống như vậy. Và kể cả cho một phần trong chúng ta nhìn nhận lối sống của anh “phóng khoáng”, thậm chí “phóng túng”, thì đối với một số người khác, cách sống đó rất đỗi bình thường, ít nhất là trong quy chuẩn đạo đức và nền tảng nhận thức của họ. 

Dù ở nước ngoài hay Việt Nam, ngày nay, nhiều người trẻ chọn những mối quan hệ ONS hay FWB như một cách để trốn chạy hiện thực đau buồn, để xoa dịu tổn thương tâm lý hay đơn giản chỉ là để quên đi cảm giác cô đơn, lạc lõng trong cuộc sống công nghiệp xô bồ, vội vã ở những đô thị lớn. Miễn không phải là lừa dối, không phải là ngoại tình, không phải là ép buộc, cưỡng bức, lợi dụng hay dụ dỗ đối phương, thì lối sống đó cũng không có gì đáng bị lên án, và càng không thể là căn cứ để đánh giá nhân cách của một con người. Không ai có quyền phán xét chúng ta khi lựa chọn của ta không phương hại đến ai khác. Có thể đời sống t.ì.n.h d.ụ.c đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, mà phần chìm của tảng băng chính là nội tâm của con người đó, là cách họ đối xử với đối phương và cách mà đối phương nhìn nhận họ trong và sau khi chuyện đã qua. 

Mỗi người chúng ta đều mang những gương mặt khác nhau để chưng diện ra với đới. Đó có thể là phiên bản X nơi công sở, phiên bản Y nơi xã hội với gia đình bạn bè, và phiên bản Z nơi riêng tư chỉ riêng mình ta. Với một số người, những gương mặt này thống nhất với nhau, tạo nên một vùng xám (grey zone) khiến cho họ là những người được xem là số đông “người bình thường” (mainstream). Nhưng sẽ luôn tồn tại nhiều người khác – người chọn sống tách bạch giữa những phiên bản đó. Họ sống chuẩn mực trong vùng sáng ở phiên bản X, Y nhưng lại tự do, hoang dại ở vùng tối của phiên bản Z. Vậy nên, ta chẳng thể đánh giá một người mà chỉ dựa trên một phiên bản của họ. Nếu cuộc đời mỗi người là một cuốn sách thì đời sống t.ì.n.h d.ụ.c cũng chỉ là một vài trang của cuốn sách đó mà thôi. Ta không thể chỉ vì một vài trang sách không vừa ý mà bình phẩm hay dở cả một cuốn sách khi chưa đọc hết nó. Nếu không thể hiểu hết câu chuyện của người trong cuộc, hãy cứ lướt qua, đừng vội đánh giá.